Bệnh Tình Dục

Thông tin bệnh lây qua đường tình dục. Cách phòng tránh để có sức khỏe tốt và một đời sống tình dục an toàn. Tất cả đều có tại www.BENHPHUKHOA.com.
benh lay duong tinh duc
Bệnh Phụ Khoa > Bệnh Lây Đường Tình Dục

Bệnh Lây Truyền Qua Đường Tình Dục DO VI KHUẨN (P3)

Ngoài sự phát ban ra thì giai đoạn thứ hai của bệnh giang mai còn được biểu hiện bằng việc sốt, đau họng, miệng, ăn mất ngon, đau các cơ và khớp, đau đầu, rụng tóc và trầm cảm. Vì nhiều triệu chứng trong số những triệu chứng này giống với triệu chứng của những bệnh khác nên người bị nhiễm bệnh có thể không nhận thức được rằng mình đã mắc một căn bệnh lây truyền qua đường tình dục nghiêm trọng, thay vào đó họ cho rằng họ bị dị ứng, bị cúm dai dẳng, hay bị căng thẳng. Tuy nhiên, hầu hết các triệu chứng này đều gây khó chịu đủ để khiến người bệnh đi khám.

Thật may mắn, ở giai đoạn thứ hai này, có thể dễ dàng phát hiện ra vi khuẩn gây bệnh bằng cách thử máu. Khoảng 25% những trường hợp mắc bệnh giang mai ở giai đoạn này khi thử dịch tuỷ cho kết quả dương tính với vi khuẩn spirochete. Nếu được phát hiện ở giai đoạn này, bệnh vẫn có thể chữa khỏi mà không gây tổn thương vĩnh viễn cho những cơ quan thiết yếu của cơ thể.

Giai đoạn ủ bệnh. Với sự biến mất của các triệu chứng ở giai đoạn thứ hai, bệnh giang mai bước sang giai đoạn ủ bệnh, giai đoạn này có thể kéo dài nhiều năm. Lúc này bệnh không thể hiện các triệu chứng bên ngoài mà chỉ thử máu ta mới biết được là đã bị nhiễm bệnh. Điều này không có nghĩa là khuẩn xoắn pallidium (treponema pallidum) đang nghỉ ngơi. Thay vào đó, các vi khuẩn tiếp tục ẩn sâu vào trong các mô và các cơ quan khác nhau của cơ thể (ví dụ như xương, mạch máu, và não). Trừ những phụ nữ mang thai có thể truyền bệnh sang con, còn không thì bệnh có thể không lây truyền trong thời gian vài năm ủ bệnh.

Giai đoạn cấp 3 của bệnh giang mai (giai đoạn nặng). Khoảng 50% những người bước vào giai đoạn ủ bệnh không gặp thêm vấn đề gì rắc rối trong phần đời còn lại của mình. Tuy nhiên, 50% khác chuyển sang giai đoạn cấp 3, với sự phát triển của những biến chứng nghiêm trọng. Lúc này, căn bệnh gây nên thương tổn vĩnh viễn đối với một hay nhiều cơ quan sau: não bộ, tuỷ sống, mắt, phổi, tim, mạch máu, da, cơ, các cơ quan tiêu hóa, gan, và các tuyến nội tiết. Ở một số trường hợp, tuỳ thuộc vào nơi nhiễm bệnh, bệnh nhân có cơ hội hồi phục hoàn toàn nếu được chữa trị đầy đủ. Ở các trường hợp khác, giang mai có thể tấn công vào tim, não, hay tuỷ sống, điều này dẫn đến liệt, rối loạn thần kinh, và thậm chí tử vong -- thường thì từ 10 đến 40 năm sau khi nhiễm bệnh.

Chuẩn đoán bệnh sớm và chữa trị đầy đủ có thể sẽ khỏi bệnh. Như đã nói ở trên, thử máu có thể giúp phát hiện ra bệnh, tuy nhiên cũng cần phải có thời gian để các kháng thể phát triển. Trên thực tế, một người có thể ở giai đoạn thứ hai trước khi thử máu, lúc đó mới có thể phát hiện chính xác việc nhiễm bệnh. Nếu như một người nghi ngờ mình bị giang mai và có kết quả thử âm tính thì anh ta/cô ta nên đi kiểm tra lại khi kháng thể đã có thời gian để xuất hiện. Kiểm tra bằng kính hiển vi chất dịch từ săng hay các nốt phát ban xem có vi khuẩn spirochetes không là một phương pháp khác để xét nghiệm giang mai.

Một khi đã được chuẩn đoán là nhiễm bệnh thì có thể điều trị giang mai bằng pe-ni-cil-lin, do-xy-cy-cline, và e-ry-thro-my-cin (đối với những người mang thai dị ứng với pe-ni-cil-lin).

* XEM BÀI VIẾT KHÁC

 
Tìm Kiếm:
Tìm kiếm Tùy Chỉnh

Website Liên Kết

Các thông tin trên website www.BenhPhuKhoa.com chỉ mang tính chất tham khảo. Khi chữa trị bệnh, cần tuyệt đối tuân theo hướng dẫn của Bác sĩ. Chúng tôi không chịu trách nhiệm về bất cứ hậu quả nào xảy ra do tự ý chữa bệnh dựa theo các thông tin trên www.BenhPhuKhoa.com.
trị bệnh phụ khoa chữa bệnh phụ khoa khám bệnh phụ khoa